Tưởng Giới Thạch Và Mao Trạch Đông

không tìm kiếm được tín đồ liên lạc ưng ý hợp, cuối cùng, Tưởng Giới Thạch đã ra quyết định sử dụng một phương thức quan trọng để “phát tín hiệu” đến phía Mao Trạch Đông.
quan sát và theo dõi trên
*

Năm 1949, Đảng cộng sản china của Mao Trạch Đông vượt qua phe Quốc dân Đảng, thành lập và hoạt động nước trung hoa mới, Tưởng Giới Thạch mang tàn quân chạy ra Đài Loan. Kể từ đó, với tư bí quyết là lãnh tụ của nhị phe đối lập, Tưởng Giới Thạch cùng Mao Trạch Đông không gặp mặt mặt nhau nữa. Tuy nhiên, điều đó hoàn toàn không tồn tại nghĩa hai bạn không khi nào tiếp xúc với nhau…

Không muốn chia tách

Năm 1950, cuộc chiến tranh Triều Tiên bùng nổ, quân Mỹ đưa chiến hàm số 7 vào cảng đại dương Đài Loan. Ngày 27.6, Truman lấy lý do Đảng cộng sản trung hoa chiếm Đài Loan sẽ đe dọa sự an nguy của cả khu vực Thái Bình Dương, đưa ra luận điệu “chưa quyết định hòa bình của Đài Loan”. Thời điểm này, Tưởng Giới Thạch cực kỳ mâu thuẫn.

Bạn đang xem: Tưởng giới thạch và mao trạch đông

Một mặt, với chiến binh còn lại, Tưởng tất yêu giữ được Đài Loan, vì đó, Tưởng khôn xiết muốn đã có được sự giúp đỡ từ phía Mỹ. Tuy nhiên, Tưởng cũng bắt gặp rất rõ thủ đoạn muốn phân chia cắt trung quốc của Mỹ, và luận điệu “chưa quyết định độc lập của Đài Loan” là 1 trong những minh triệu chứng rất rõ.

Sau khi băn khoăn cân nhắc, cuối cùng, Tưởng hạ quyết tâm, tìm biện pháp đưa hạm chiến số 7 ra khỏi cảng Đài Loan, đồng thời kiên quyết lập trường “một trung hoa duy nhất”. Ngày 28.6, được Tưởng Giới Thạch ủy quyền, nước ngoài trưởng Quốc dân Đảng Diệp Công khôn xiết tuyên bố, một mặt mừng đón kế hoạch bảo vệ của phía Mỹ với Đài Loan nhưng mà đồng thời cũng khẳng định rõ: Đài Loan là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.

Và mặc dù cho Quốc dân Đảng có chấp nhận kế hoạch bảo vệ của phía Mỹ thì điều đó cũng không ảnh hưởng tới câu hỏi Quốc dân Đảng cầm lại lập trường toàn vẹn lãnh thổ Trung Quốc. Khi Mao Trạch Đông cảm nhận tin này vẫn nói rằng, không nhiều ra, Tưởng Giới Thạch vẫn còn đó chút lương tâm, không thích chia giảm Trung Quốc, không muốn trở thành tội phạm thiên cổ.

Tháng 12.1954, Mỹ cùng Quốc dân Đảng ký thỏa thuận phòng ngự chung nhằm mục tiêu ngăn ngăn sự tiến công của tổ chức chính quyền Mao Trạch Đông. Để mô tả sự làm phản đối của mình, Mao Trạch Đông đưa ra quyết định đánh đòn che đầu so với Mỹ và Tưởng. Ngày 18.1.1955, Mao sai khiến cho quân đội Trung Quốc tiến công đảo đất nước - quần đảo được chỉ ra rằng cửa ngõ vào Đài Loan.

 Mao Trạch Đông với Tưởng Giới Thạch gặp mặt nhau ngơi nghỉ Trùng Khánh trước nội chiến.

Tưởng Giới Thạch với quân Mỹ cực kỳ hoang mang. Một mặt, Tưởng liên tục tăng tốc binh lực tại eo biển khơi Đài Loan, một mặt kêu gọi sự đưa ra viện từ quốc tế. Tuy nhiên, fan Mỹ ý muốn nhân cơ hội này để tách Đài Loan thoát ra khỏi Trung Quốc, ra đời “hai nước Trung Quốc” cùng với hai chế độ khác nhau.

Để giành được mục đích này, tín đồ Mỹ đang tìm mọi cách để “quốc tế hóa” vụ việc Đài Loan. Tổng thống Mỹ khi đó là Eisenhower vẫn vội vàng hô hào Liên hợp Quốc “ngăn chặn trận chiến duyên hải nghỉ ngơi Trung Quốc”. Tuy nhiên, Tưởng Giới Thạch không thể muốn vấn đề đó xảy ra.

Khi biết rằng Tưởng Giới Thạch tất cả cách quan tâm đến khác với người Mỹ trong vụ việc thống tuyệt nhất Trung Quốc, Mao Trạch Đông đã đưa ra quyết định tranh thủ sự cỗ vũ của các giang sơn Đông Âu và Liên Xô để đánh bại thủ đoạn quốc tế hóa sự việc Đài Loan của Mỹ. Vào “Bức thư nhờ cất hộ đồng bào Đài Loan” sau đó, Mao cũng nói rõ ràng ý mình với Tưởng rằng “không thể tin được fan Mỹ”. Trái thực, chỉ không nhiều lâu sau đó, Mỹ sẽ trở khía cạnh với Tưởng.

Vào cuối thập niên 50 của chũm kỷ trước, dù để dưới chính sách quân phiệt của Quốc dân Đảng, nhưng tại Đài Loan đã xuất hiện thêm những fan đòi dân chủ, bao hàm cả những thành viên của Quốc dân Đảng, yêu cầu nên bầu cử để chọn ra tổng thống.

Trên thực tế, Mỹ đó là người che khuất các phong trào dân chủ đó. Cơ quan ban ngành Mỹ thấy rằng, họ và Tưởng Giới Thạch không phù hợp trong vấn đề tách Đài Loan thành trung quốc thứ hai, vày vậy, sẽ nảy ra ý định gửi một người mới lên có tác dụng tổng thống tại Đài Loan để dễ dàng sai khiến cho hơn.

Nhờ sự di chuyển của phía Mỹ, Đài Loan ban đầu có những vận động tiến cử các ứng viên cho chiếc ghế tổng thống. Có người tiến cử è Thành, có fan tiến cử hồ Thích. Hồ Thích là 1 người thuộc phái thân Mỹ, mặc dù nhiên, chúng ta Hồ lại là một nhà văn, chưa từng có kinh nghiệm tay nghề chính trị, vày đó kĩ năng thắng trong bầu cử tổng thống là ko lớn. Vị thế, cơ quan ban ngành Mỹ ra quyết định đứng sau ủng hộ mang lại Trần Thành.

Phía Mỹ hi vọng rằng, sau khi Trần Thành thắng cử sẽ tiến hành một cách quá độ, tước đoạt bỏ quyền lực của Tưởng Giới Thạch, tiếp nối ép è cổ Thành thực hiện ý đồ vật “hai nước Trung Quốc” của mình. Tưởng Giới Thạch hiểu rất rõ ý đồ vật của Mỹ, vì chưng vậy, ngoại trừ mặt, Tưởng đồng ý thực hiện bầu cử dân chủ, tuy vậy thực tế, trước sau, chưa khi nào có ý muốn từ vứt quyền lực.

Vào thời khắc đó, Mao Trạch Đông nhận định rằng, so với Trung Quốc, thì Tưởng Giới Thạch làm tổng thống sống Đài Loan vẫn có lợi hơn. Trong một lượt tiếp khách nước ngoài, Mao từng nói rằng: “Ở Đài Loan, Tưởng Giới Thạch tuyệt Hồ mê thích hay è cổ Thành có tác dụng tổng thống thì tốt? Tôi mang lại rằng, Tưởng Giới Thạch làm cho tổng thống là giỏi hơn cả. Tuy tại các hoạt động quốc tế, trường hợp như có ông ta thì chúng tôi không tham gia, mà lại để ông ta làm cho tổng thống thì vẫn tốt hơn… ”.

Người liên lạc

Do Tưởng và Mao có cùng cách nhìn chỉ bao gồm một trung quốc duy tuyệt nhất nên trong nhiều vấn đề, hai tín đồ “không hẹn nhưng mà gặp”. Lại thêm vấn đề Mao Trạch Đông công khai ủng hộ Tưởng làm cho tổng thống nghỉ ngơi Đài Loan, vị vậy, Tưởng bước đầu có ý định để quan hệ đặc thù với Mao Trạch Đông. Bản thân Mao vẫn muốn lợi dụng Tưởng để tiến hành việc “giải phóng Đài Loan vào hòa bình”, do thế, cũng đồng ý liên lạc với Tưởng.

Vào ngày 5.5.1956, trong một lượt tiếp khách nước ngoài, Chu Ân Lai sẽ nhờ người này chuyển lời cho tới Tưởng Giới Thạch rằng: “Nếu như Tưởng gật đầu đem trả Đài Loan về mang lại tổ quốc thì đó là một công lao lớn, nhân dân trung quốc sẽ tha thứ mang đến ông ta”. Tưởng Giới Thạch sau khoản thời gian nghe được câu này đã dự định sẽ sớm liên hệ với chính quyền Mao Trạch Đông.

Cuối những năm 50, đầu trong năm 60 của ráng kỷ trước, nhị phe Quốc dân Đảng với Đảng cùng sản đã bao hàm nỗ lực nhằm mục đích người trung gian có thể thực hiện nay liên lạc giữa hai bên. Và người được lựa chọn chính là Tào Tụ Nhân.

Họ Tào là 1 trong những nhà văn hóa có năng lực chuyển động chính trị, trước đó từng có mối quan hệ khá thân thiện với các nhân vật dụng lãnh đạo của tất cả Quốc dân Đảng lẫn Đảng cộng sản, phiên bản thân Tào cũng biểu đạt thái độ tương đối trung lập khi đứng giữa hai phe. Bởi vì thế, khi nước trung hoa mới thành lập, Tào ko nhận bất kể vị trí công tác làm việc nào, cũng ko chạy ra Đài Loan theo Tưởng mà tới Hồng Kông.

Theo lệnh của Tưởng Giới Thạch, vào trong những năm 50, Tưởng khiếp Quốc vẫn hai lần tìm gặp mặt Tào Tụ Nhân. Một lần, Tưởng ghê Quốc phái một thuyền quân sự chiến lược nhỏ, kín đáo đến Hồng Kông đón Tào cho tới Đài Loan nhằm bàn việc làm nuốm nào để tùy chỉnh được mặt đường dây liên lạc giữa Quốc dân Đảng và Đảng cùng sản.

Một lần khác, Tưởng tởm Quốc tự bản thân tới Hồng Kông để chạm chán Tào Tụ Nhân, liên tục bàn cùng với Tào về việc nối liên hệ với Đảng cùng sản. Sau khoản thời gian Tào Tụ Nhân dìm lời cùng với Tưởng Giới Thạch, Tưởng đang mời Tào cho tới Đài Bắc. Tại khu dã ngoại công viên Dương Minh, Tưởng Giới Thạch cùng Tưởng gớm Quốc đã gặp mặt mặt Tào. Vào cuộc chạm mặt đó, Tưởng sẽ nói với Tào về ý định nối liên lạc với Đảng cộng sản, bên cạnh đó nói: “Lần này ông về đại lục cần làm sao tò mò cho rõ ý đồ thực sự của phía họ”.

Tháng 7.1956, Tào Tụ Nhân về tới Bắc Kinh. Ngày 16 tháng 7, Chu Ân Lai gặp mặt Tào trên Di Hòa Viên. Sau khoản thời gian nghe Tào tường thuật lại cuộc gặp với Tưởng Giới Thạch và khuyến nghị “Hợp tác Quốc cộng lần sản phẩm 3”, Chu Ân Lai nói, lần thứ 3 Quốc – Cộng bắt tay hợp tác là để thống nhất Trung Quốc. Ngày 3.10 năm đó, Mao Trạch Đông cũng gặp gỡ Tào Tụ Nhân để nói về việc bắt tay hợp tác lần vật dụng 3 của nhì phe Quốc – Cộng.

Xem thêm:

Sau lần đó, Tào Tụ Nhân liên tục đi lại thân đại lục với Đài Loan, trở thành fan truyền tin giữa hai bên. Mỗi lần Tào về đại lục, Mao Trạch Đông, Chu Ân Lại lại chạm chán Tào rỉ tai rất thân mật. Mao Trạch Đông với Chu Ân Lai đa số hứa rằng, sau khi giải quyết và xử lý được vấn đề Đài Loan sẽ có cơ chế đãi ngộ tốt với Tưởng Giới Thạch. Sau đó, Tào Tụ Nhân lại quay trở về Đài Loan, đem mọi gì mà lại Mao sẽ nói báo lại cho cha con Tưởng Giới Thạch.

Nhờ công sức của con người nhiều năm của Tào Tụ Nhân, hai phe Quốc – Cộng bước đầu có tín nhiệm ở đối phương. Mặc dù nhiên, không lâu sau đó, cuộc “Đại bí quyết mạng Văn hóa” tại đại lục nổ ra, rất nhiều người thuộc những đảng phái dân chủ số đông bị lực lượng Hồng cảnh vệ phản cồn vu cáo hãm hại. Tưởng Giới Thạch làm việc Đài Loan nhận ra những thông tin này bước đầu cảm thấy nghi ngại với những chính sách của cơ quan ban ngành Mao Trạch Đông. Vì thế, Tưởng Giới Thạch đưa ra quyết định đơn phương cắt đứt liên hệ với phía đại lục.

Lời mời túng thiếu mật

Vào trong thời hạn cuối đời, Tưởng Giới Thạch liên tục nhớ tới phần nhiều ngày tháng khi còn ở đại lục, lại hy vọng liên lạc cùng với đại lục. Ngày 21.2.1972, một tháng trước khi Tưởng nhậm chức tổng thống Đài Loan lần đồ vật 5, Mao Trạch Đông vào cuộc gặp gỡ với Tổng thống Mỹ Nixon đã hotline Tưởng là “bạn cũ”.

Thông tin này nhanh lẹ được viral khắp đất nước mỹ và Hồng Kông. Vào cuộc thủ thỉ giữa Mao Trạch Đông với Nixon, bao gồm một lời nói của Mao khiến cho Tưởng Giới Thạch suy xét rất lâu. Mao nói: “Trên thực tế, quan hệ tình dục của cửa hàng chúng tôi và ông ấy lâu dài ra hơn rất các so với những ông”.

Lúc bấy giờ, Tưởng Giới Thạch tương tự như Đài Loan đã dần bị cô lập. Bên trên trường quốc tế, không gian hoạt động của phe cộng sản càng ngày càng lớn, trong khi đó, ko gian hoạt động của Đài Loan càng ngày càng nhỏ. Ngay cả tổng thống những nước Mỹ, Nhật, các nước trước đây từng ủng hộ Quốc dân Đảng của Tưởng cũng đều tới thăm Trung Quốc.

Trước tình huống này, Tưởng Giới Thạch bước đầu cảm thấy chần chừ trong vấn đề xử lý mối quan hệ giữa Đảng cộng sản với Quốc dân Đảng. Tưởng Giới Thạch cho rằng, vào thời gian hiện tại, nếu như nhà động khuyến nghị liên lạc với phía đại lục thì bao gồm phần giống như mình thua kém và đầu hàng. Mặc dù nhiên, Tưởng lại cũng không muốn kéo dài tình trạng càng ngày càng xấu đi của Đài Loan như hiện tại tại.

Đương thời gian Tưởng Giới Thạch do dự thì phía Mao Trạch Đông đã công ty động thực hiện những hành động chào đón. Trên đại lục, chính quyền Mao Trạch Đông tổ chức kỷ niệm sự khiếu nại ngày 28.2 - sự kiện nổi lên chống cơ quan ban ngành Quốc dân Đảng của tín đồ dân Đài Loan năm 1947.

Liêu quá Chí lúc tham gia chuyển động này đã nhấn mạnh rằng, “yêu nước là 1 trong nhà, yêu thương nước không riêng biệt trước sau” với “hoan nghênh fan dân Đài Loan tới đại lục tham quan, thăm anh em thân hữu, đảm bảo an toàn sự bình an đi lại của họ”. Vào thời điểm năm 1975, chính quyền Đảng cộng sản china cũng ra lệnh đặc xá cho hàng ngàn tội phạm chiến tranh tương tự như các quánh vụ của Quốc dân Đảng, đồng thời sắp tới xếp quá trình cho họ. Những người muốn đi Đài Loan hay Hồng Kông cũng đầy đủ được chấp nhận.

 Mao Trạch Đông và Tưởng Giới Thạch.

Tưởng Giới Thạch sau thời điểm biết được các tin tức nói trên, cảm thấy chính quyền Trung cộng rất khoan dung đại lượng với những người dân Quốc dân Đảng, tuy vậy vẫn không dữ thế chủ động liên lạc. Nguyên nhân đặc biệt nhất thiết yếu là, Tưởng Giới Thạch vẫn chưa tìm được người liên lạc thích hợp hợp. Tào Tụ Nhân đã qua đời từ năm 1972. Đúng thời khắc đó, Mao Trạch Đông đã chủ động phái bạn tới Đài Loan. Tín đồ được Mao phái tới chính là Chương Sĩ Chiêu.

Chương Sĩ Chiêu cũng là một trong những người bao gồm mối quan hệ xuất sắc với các lãnh đạo thời thượng của cả nhị phía Quốc dân Đảng lẫn Đảng cùng sản. Tuy nhiên, Chương đã nhiều năm sinh hoạt đại lục và làm việc, vì chưng vậy, không có nhiều liên hệ cùng với Tưởng Giới Thạch.

Dẫu vậy, với uy tín trước đây, khi Chương Sĩ Chiêu tới Đài Loan vẫn cảm nhận sự đối đãi hết sức trọng hậu của Tưởng Giới Thạch. Thời điểm bấy giờ, Chương Sĩ Chiêu đang 92 tuổi, bạn đang mắc bệnh dịch nặng, mặc dù nhiên, Chương vẫn nhấn sự ủy thác của Mao Trạch Đông cùng Chu Ân Lai, gật đầu đồng ý trở thành fan liên lạc nhằm nối lại tình dục giữa Đài Loan cùng đại lục.

Để bảo đảm bình yên và sức khỏe cho Chương Sĩ Chiêu, Chu Ân Lai khi đó đã phải thu xếp cả một đoàn vệ sĩ, chưng sĩ, y tá, thư ký, đầu bếp, bảo mẫu… đi theo Chương. Tháng 5.1973, Chương Sĩ Chiêu lên máy bay tới Hồng Kông. Tại đây, Chương search kiếm lại những mối quan hệ trước đây của bản thân nhằm nối lại liên hệ với Đài Loan. Sau một thời gian nỗ lực, cuối cùng, Chương Sĩ Chiêu cũng liên hệ được cùng với phía Quốc dân Đảng.

Lúc đó, Chương đã vui vẻ phái phụ nữ của mình là Chương Hàm Chi quay trở về Bắc Kinh, report tình hình cùng với Mao Trạch Đông cùng Chu Ân Lai rằng: Sơ bộ đã sở hữu liên lạc với những bên, nhiều nhất sống lại Hồng Kông trong 3 mon sẽ xong nhiệm vụ được giao, trở về Bắc Kinh.

Không ngờ, cô con gái quay về Bắc Kinh chưa được bao lâu, ngày 1.7, bởi vì quá lao lực, Chương Sĩ Chiêu đã tắt thở tại Hồng Kông. Chương Sĩ Chiêu đột ngột qua đời, việc liên lạc giữa hai bên Quốc – cộng lần đó cũng trở nên dừng lại.

Tuy nhiên, phiên bản thân Tưởng Giới Thạch không chính vì thế mà tự bỏ nỗ lực liên lạc thân hai bên. Không kiếm được fan liên lạc ưa thích hợp, cuối cùng, Tưởng Giới Thạch đã quyết định sử dụng một phương thức đặc biệt để “phát tín hiệu” mang đến phía Mao Trạch Đông.

Sau tết Nguyên Đán năm 1975, Tưởng Giới Thạch kín tìm tới gặp mặt một “lão thần” Quốc dân Đảng là trần Lập Phu, không đúng ông ta bí mật tới Hồng Kông, trải qua các kênh kín đáo để truyền đạt ý định của bản thân mình rằng: ao ước mời Mao Trạch Đông tới thăm Đài Loan.

Sau khi cảm nhận tin tức này, Mao Trạch Đông rất vui. Tuy nhiên, lúc đó, sức khỏe của Mao Trạch Đông đã hết được giỏi như trước, còn Chu Ân Lai cũng đang mắc căn bệnh nặng, cả hai tín đồ đều chẳng thể tự mình tới thăm Đài Loan theo lời mời của Tưởng được.

Cuối cùng, Mao Trạch Đông đã mang đến tìm Đặng đái Bình, căn dặn: Cậu hoàn toàn có thể thay tôi đi thăm Đài Loan, nhì phía hoàn toàn có thể nhân cơ hội này, hối hả hiện thực hóa các mối liên hệ. è cổ Lập Phu khi biết Mao Trạch Đông dự tính phái Đặng tè Bình cho tới thăm đài Loan cũng khá vui. Để phối hợp sự liên hệ giữa nhị bên, è Lập Phu còn đến xuất bản bài viết “Nếu như tôi là Mao Trạch Đông”.

Bài viết của Trần gồm đoạn viết: “Hoan nghênh Mao Trạch Đông hoặc Chu Ân Lai tới thăm Đài Loan để nối lại trao đổi với Tưởng Giới Thạch, chế tạo phúc cho nhân dân”. Tuy nhiên, trong lúc Trần Lập Phu đang cố gắng tìm cách nối lại contact với đại lục thì ngày 5.4.1975, Tưởng Giới Thạch qua đời. Việc nối lại dục tình giữa Đài Loan cùng đại lục một lần nữa lại bị đứt đoạn.